Trước khi bắt đầu bài thuyết pháp của
mình tại Tổ Đình Trung Hậu - Vĩnh Phúc, Thiền sư Nhất Hạnh đã mời
các bạn trẻ ngồi lên trên, để có thể nghe thật rõ. Ông muốn nói về
tình yêu, bản chất tình yêu nhìn từ góc độ Phật giáo.
Miệng
mỉm cười, ông đã kể một câu chuyện tình yêu, giản dị thôi nhưng hàm
ý sâu sắc: Có một chàng trai ở vùng California - Mỹ, rất đẹp trai,
học giỏi, tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng, có nhiều bạn
gái xinh đẹp. Chàng trai sống với mẹ, người mẹ biết trong các cô gái
ngưỡng mộ con mình, có một cô gái không xinh nhất, cô không trắng,
không cao lắm nhưng được chàng trai đặc biệt chú ý. Ngạc nhiên, người
mẹ hỏi con trai: Vì sao con lại thích cô gái ấy, cô ta đâu có gì nổi
bật ? Cô ấy hiểu con - chàng trai trả lời đơn giản.
Chàng
trai học ngành công nghệ thông tin nhưng rất hay làm thơ. Mỗi lần chàng
đọc thơ, cô gái nọ lắng nghe rất chăm chú và có những nhận xét sâu
sắc, trong khi những cô gái xinh đẹp kia không để ý gì đến. Chàng trai
đã chọn người yêu không vì vẻ đẹp bề ngoài, mà bởi sự lắng nghe và
thấu hiểu.
“Đạo
Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm
bằng sự hiểu biết”, Thiền sư kết luận.
Muốn
thương phải hiểu
Trong
đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương
yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là
nền tảng của tình thương yêu.
Mỗi
người có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không
hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương
của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm
người mình thương đau khổ suốt đời.
Nhân danh
tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thưòng xảy ra.
Được
hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều
người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói”
hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình,
thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn
của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.
Vậy nên,
“có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ
theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng
không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra
những con đường hoa hồng, có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ,
chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn
chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình.
Chọn
người hiểu và thương mình - hãy nhớ - đó là nguyên tắc tìm người tri
kỷ trong cuộc đời.
Bốn yếu
tố của tình yêu: Từ - bi - hỉ - xả
Phật
dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố:
từ, bi, hỉ, xả.
“Từ” là
khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải
là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không
đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực.
Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày
nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu
thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.
“Bi” là
khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta
làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau
nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết
sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.
Như vậy,
“từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu
thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê,
say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi”
trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần
nhiều thời gian, để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi
khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt
khổ đau, thêm hạnh phúc.
“Hỉ” là
niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của
tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả
gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.
“Xả” là
không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của
người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau
của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/ anh,
em/ anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng
biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả
những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá
nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.
Tình
dục và tình yêu
Phật
giáo quan niệm như thế nào về tình dục trong tình yêu? Không phải
ngẫu nhiên mà vị thiền sư tôi được hạnh ngộ bắt đầu vấn đề này
bằng cách bàn về “thân tâm” trong truyền thống văn hoá Á Đông.
Trong
truyền thống văn hoá ta, thân với tâm là “nhất như”, tức là nếu ta
không tôn kính thân thể người yêu thì cũng không tôn kính được tâm hồn
người ấy. Yêu nhau là giữ gìn cho nhau, kính trọng nhau. Khi sự rẻ
rúng xem thường xảy ra thì tình yêu đích thực không còn.
Thân thể
ta cũng như tâm hồn ta. Có những nỗi niềm sâu kín trong tâm hồn, chúng
ta chỉ chia sẻ với người tri kỉ. Thân thể ta cũng vậy, có những vùng
thiêng liêng và riêng tư, ta không muốn ai chạm tới, ngoài người ta yêu,
ta tin, ta muốn sống trọn đời, trọn kiếp.
Trong
tình yêu lớn và cao quý, bất cứ lời nói và cử chỉ nào cũng phải
biểu lộ sự tương kính. Người con trai phải tôn trọng người con gái
mình yêu, cả thân thể lẫn tâm hồn. Người con gái biết giữ gìn, cũng
là biết làm người yêu thêm tương kính, nuôi dưỡng hạnh phúc lâu dài
về sau.
Bạn
muốn thương yêu theo phương pháp Phật dạy chăng? Hãy hiểu, thương và
tương kính người yêu của mình, cũng chính là đem hạnh phúc đến cho
người và cho mình vậy!